nhatrencay studio

architecture . interior design

DBA apartment|2016

.apartment

Điều chúng tôi thích sau những công trình của mình là một tình bạn. Bắt đầu bằng cuộc gọi đến từ một số điện thoại chưa lưu trong danh bạ, một tin nhắn từ mạng xã hội, và kết thúc như những người bạn trong cuộc đời thực của nhau. Thật thú vị khi có cơ hội được quan sát công trình tiếp tục sống đời sống của nó, còn chúng tôi cùng người chủ dự án thì tiếp tục duy trì một mối quan hệ bên ngoài công việc. Thậm chí không vì công việc.

Để rồi một ngày nào đó, hơn một năm sau như đối với nơi chốn này chẳng hạn, chúng tôi quay lại một lần nữa nhìn ngắm công trình của mình, chăm sóc nó một chút, trồng vài cái cây, rồi chụp lại vài kiểu ảnh, đặng còn có cái mà kể với mọi người.

Chúng tôi nghĩ, kiến trúc (hay bất cứ từ ngữ nào giản dị hơn mô tả việc dựng xây một nơi chốn), và tình bạn, về bản chất nên giống như rượu vang. Nếu thực sự tốt, càng để lâu sẽ càng ngon.

Còn nơi chốn này, chúng tôi gọi là nơi trú ẩn.

.

Căn hộ nằm trên lầu 4 của một chung cư cũ. 8 tầng, 2 blocks, biệt lập trong một khu vực được bảo vệ chặt chẽ, giới hạn ra vào. Toàn bộ chung cư này không thực sự nằm trong sự kiểm soát của một tổ chức nào cụ thể. Mỗi căn hộ được bán đứt cho một người chủ, giống như những căn nhà riêng được chồng lên nhau, thành một cộng đồng nhỏ những con người muốn sống riêng tư và tách biệt ngay giữa trung tâm thành phố.

Sở dĩ phải nói về sự đặc biệt này của nó là bởi vì tuy đã được xây dựng rất nhiều năm và bắt đầu có dấu hiệu xuống cấp, căn hộ là bộ khung tuyệt vời để thực hiện một dự án cải tạo. Nó đủ tự do để thể hiện cá tính của người chủ nhà, nhưng cũng đủ ràng buộc để giữ căn nhà trong bộ khung kết cấu định sẵn như cả phần còn lại của chung cư.

Việc của chúng tôi làm, như mọi khi, là bắt đầu đập phá dọn dẹp những ngăn cách thừa thãi nhằm nới rộng không gian, cùng lúc đó phân tích những vấn đề của hiện trạng công trình.

.

Căn hộ có 3 phòng ngủ được sắp xếp theo cách khá tùy tiện, với một toilet sử dụng chung cho 2 phòng ngủ nhỏ nằm trực diện cửa ra vào chính. Thang máy chiếm mất một chỗ ngay cạnh cửa ra vào, mặc định ngăn chia không gian còn lại thành phòng khách và bếp. Phòng khách bị khoét thêm một ban công nhỏ chiếm chỗ một cách vô lý, khiến nó trở thành một góc nhà chật chội, tăm tối. Bếp là khoảng trống chừa lại, vừa hẹp vừa tách biệt, nhìn thẳng ra chỗ phơi đồ. Chúng tôi bước vào khảo sát mà tưởng như gặp lại những năm 90 của Saigon, những chung cư tăm tối, cáu bẩn, chen chúc.

Quyết định quan trọng nhất của chúng tôi là mang bếp đi nơi khác, dỡ bỏ một phòng ngủ và dời nó vào vị trí được sắp đặt cho bếp. Chúng tôi chủ đích tạo một không gian mở, liên kết theo chiều dọc nhà. Bước vào cửa sẽ nhìn thấy được mảng tường cuối cùng phía bên kia căn hộ mà không còn sự che chắn mạnh bạo nào. Các phòng ngủ được cất giữ khéo léo bằng những vách ngăn song song với trục không gian này, nhờ đó trở nên vô hình với không gian chung, tạo ra sự riêng tư mà không nhất thiết phô bày những cánh cửa.

Việc thay đổi vị trí bếp cũng giúp chúng tôi đặt nó vào giữa một khu vườn thay vì góc nhà chật chội. Chúng tôi có sự quan tâm đặc biệt lớn đến không gian bếp, và đó là một câu chuyện dài xin phép sẽ nhắc đến một lúc khác. Nhưng chắc chắn rằng chúng tôi muốn những người sống trong một căn nhà và dành nhiều thời gian cho bếp núc sẽ được thực sự sống và tận hưởng khoảng thời gian đó. Vì đôi khi nó chiếm phần lớn của đời người.

Quyết định quan trọng tiếp theo, là đấu tranh với tòa nhà để đập bỏ gần như toàn bộ một mặt của căn hộ, chỗ sau này trở thành phòng khách đầy ánh sáng, để xây thêm một bồn cây xanh như một tấm rèm ngăn cách trong ngoài.

Trải bản vẽ mặt bằng ra bàn, chúng tôi nhận thấy căn hộ có hình dạng tương đối vuông vức, tuy nhiên cách bố trí thang máy cùng những cụm kết cấu, trục vệ sinh, ban công.. một cách thiếu tính toán đã khiến không gian vốn vuông vức ban đầu như miếng bánh bị gặm nham nhở. Bằng cách phân tích rồi lược bỏ tất cả những chi tiết cố định đó về tối thiểu, chúng tôi cuối cùng tìm được giải pháp cho không gian, đem lại hiệu ứng thị giác của sự ngăn nắp và cởi mở.

.

Ý tưởng chính của không gian là những khối hộp. Chúng tôi xem thang máy là một khối hộp, ban công hiện hữu là một khối hộp (mà sau này chúng tôi biến nó thành quầy bar cạnh vườn cây), toilet chung và kho là một khối hộp, và các phòng ngủ là một khối hộp. Rồi chọn những vật liệu khác nhau cho chúng, đặt tất cả vào một không gian trống giả định. Kết quả thu lại thực sự đặc biệt.

Khối thang máy được trở thành kệ sách, và không gian thang máy phía sau bức tường xuất hiện giữa phòng khách không còn khiến người ta đặt câu hỏi về sự tồn tại của nó.

Khối ban công ban đầu là khoảng mở hiếm hoi của căn nhà, sau được xây đóng lại trở thành một “hộp cây xanh”. Hộp cây này giấu phía sau nó hệ thống kết cấu và cấp thoát nước, che cả tủ lạnh. Lòng của hộp cây ốp gương nhằm đánh về lừa kích thước thật của nó. Chúng tôi cũng xử lý để hộp cây này như là một điểm nhấn của toàn bộ phòng khách, vừa là một quầy bar để ngồi làm việc hoặc trò chuyện, vừa được thắp sáng vào buổi tối như một bể thủy sinh, một cái đèn đầy thiên nhiên.

Khối toilet đối diện cửa ra vào ban đầu được thu hẹp, kết hợp với không gian vừa làm kho, vừa che chắn, vừa là khoảng đệm. Vách của khối này được ốp bằng gỗ đốt cháy, tạo ấn tượng thị khác mạnh và trầm, trở thành điểm tựa cho không gian bàn ăn.

Khối phòng ngủ được xây bằng gạch kính, khung cửa bằng thép 5mm dập, dẫn ra hành lang bên hông nhà, vừa là chỗ giặt phơi, vừa là đường thông gió. Khi chủ nhà sử dụng phòng ngủ, đèn bật sáng phía sau dãy gạch kính, thắp sáng không gian chung bên ngoài, đồng thời cho biết rằng có người đang sử dụng phòng ngủ nào mà không cần gõ cửa. Tính trong suốt của gạch kính đảm bảo được sự riêng tư cần thiết của phòng ngủ, nhưng vẫn vô hình tạo nên tính kết nối giữa những thành viên trong gia đình, vốn là những người trẻ thích giam mình trong những không gian biệt lập.

.

Để nói về những điều chúng tôi đã dành cho dự án này thực ra khó nói hết trong một câu chuyện ngắn. Thời gian xây dựng khá dài cho chúng tôi điều kiện đặt vào công trình này nhiều cân nhắc cũng như sự chăm chút đáng kể, với hầu hết nội thất được vẽ và đóng, hạn chế tối đa mua sẵn. Từ đó chậm rãi tạo dựng thành một nơi chốn thú vị ẩn mình giữa lòng thành phố.

Khi gọi đây là một nơi chốn ẩn mình, có lẽ là cách gọi thể hiện được tất cả những gì chúng tôi muốn gửi gắm. Một căn nhà ấm cúng được giấu đi, một nơi mà người chủ trở về mỗi ngày để được tách biệt khỏi thế giới bên ngoài, và cũng là một nơi mà chúng tôi cất giữ tình bạn của mình. Thỉnh thoảng chúng tôi cũng được trốn nhờ đến đây, ngồi bên ly cafe thơm cùng những cuộc chuyện trò, nhìn ra phía những mái nhà san sát.

Có một nơi chốn tĩnh lặng để trú ẩn giữa thành thị huyên náo này, chẳng phải thật may mắn lắm sao ?

-House on Tree-


Slide 1 of 36