nhatrencay studio

architecture . interior design

EDSO 2|2016

.store

Khoảng giữa năm 2016, chúng tôi nhận dự án cải tạo một căn nhà cũ, chừng tám mươi năm tuổi, trở thành một cửa hàng nhỏ cho Edso.vn. Căn nhà vốn đã cũ, cộng thêm sự xuống cấp do bảo quản kém cùng nhiều lần cơi nới tiếp nhau, kéo dài suốt giai đoạn bấp bênh của Saigon trước và sau giải phóng, khiến công trình cõng trên mình rất nhiều lớp chắp vá của thời gian.

Ngày nhận dự án, chúng tôi đi vòng quanh, chạm vào từng ngóc ngách xưa cũ của căn nhà, nhận ra nơi chốn này thực chứa đựng nhiều câu chuyện hơn vẻ ngoài của nó.

Rồi chúng tôi nói với chủ đầu tư, những bạn trẻ mới hơn đôi mươi, rằng chúng ta cần làm điều gì đó dành cho nơi này, và dành cho cả những ai sẽ ghé qua đây. Để công trình này được một lần được lên tiếng tự nói về nó.

.

Chúng tôi lên kế hoạch bóc dỡ từng lớp vật liệu một, cố gắng chạm được đến nơi cuối cùng cần tìm, là nguyên gốc của căn nhà, cùng với lòng tin rằng chỉ có trút bỏ được lớp vỏ nặng nề bên ngoài thì công trình mới có thể đủ nhẹ nhõm mà cất tiếng.

Và khi phần kết cấu cùng vật liệu nguyên gốc hiện ra, chúng tôi đã tự tin khẳng định rằng đây sẽ là một dự án mà công việc của chúng tôi không có gì nhiều hơn sự khôi phục lại, có thể bằng một thứ ngôn ngữ của thời đại mới, nhưng phải dựa trên rất nhiều tôn trọng.

Bắt đầu từ cây bồ đề mọc cheo leo ngoài cửa sổ.

.

Thành công lớn nhất của dự án này, là thi công cải tạo toàn bộ công trình mà vẫn giữ lại được cái cây ngoài cửa sổ đó. Chúng tôi gọi cái cây này là bằng chứng của thời gian. Bằng một cách ngẫu nhiên nào đó trong quá khứ, nó mọc lên và phát triển ở khe ngách giữa hai căn nhà. Mạnh mẽ, tươi tốt. Bẵng đi cùng với sự bỏ quên của người chủ nhà, cái cây trở thành một tạo vật tuyệt đẹp, phản ánh một giai đoạn mà kiến trúc Saigon vẫn còn chỗ cho tự nhiên nương tựa.

Hay nói một cách khác, người Saigon khi đó vẫn còn có thể nương tựa vào những bóng cây. Cái cây bình thản kể chúng tôi nghe câu chuyện về sự dịu dàng chậm rãi của đời sống đô thị bấy giờ. Khi đó, người ta không phải ngước lên nhìn những tàn lá, và tự mình thầm thì “giá như..”.

Trở lại công trình, sau khi bóc dỡ hết những cơi nới chắp vá, chúng tôi ngồi lại với chủ đầu tư và nói rằng điều chúng tôi muốn dành cho dự án này là một vỏ bọc mềm mại, hiện đại nhưng phải đơn giản, hiệu quả trong sử dụng nhưng phải thật tôn trọng nguyên gốc, và quan trọng nhất là dù có cũ thì vẫn phải nói được tiếng nói của các bạn, những người trẻ sống ở Saigon năm 2O16.

Giải pháp đưa ra là một hệ khung đơn giản bằng gỗ cùng lớp vật liệu có độ trong suốt nhất định. Khi ánh sáng đi xuyên qua lớp vỏ bọc này, hình thái nguyên gốc và những chi tiết cũ kĩ của căn nhà sẽ hiện ra. Người ta sẽ dừng lại trước công trình vì sự thú vị và tươi mới của nó, nhưng sau khi dừng lại, họ sẽ phải chú ý đến quá khứ vốn đã giữ im lặng từ rất lâu. Chúng tôi mong những người ghé qua công trình sẽ lần lượt bước vào và bóc dỡ từng lớp vật liệu một bằng giác quan của họ, bằng cách đặt câu hỏi rằng nơi này là đâu và trước đây nó là gì.

Rồi theo chân họ, không gian sẽ lần lượt mở ra.

Chúng tôi cũng trả lại cho công trình khoảnh sân giữa nhà đầy nắng, có tác dụng làm mát không gian theo cách thật tự nhiên, rồi trồng vào đó một cây khế chắc chắn sẽ có lá rụng mỗi ngày, chỗ cạnh quầy thu ngân trông ra.

Chúng tôi cũng chỉnh lại cái gác lửng, vốn luôn bị đóng kín làm kho của người chủ cũ, trở thành một không gian đệm treo lơ lửng dành làm khu vực thay đồ. Thêm một hành lang cũng treo lơ lửng nữa dẫn ra kho chứa ngoài trời ngay phía trên giếng trời. Tất cả sự trúc trắc đó nhằm thay đổi không gian vốn đóng kín và tăm tối trở thành một đường dẫn quanh co đầy ngẫu nhiên và nhiều ánh sáng tự nhiên, khơi gợi sự khám phá không ngừng của những người vô tình ghé thăm, khiến họ đầu tiên là ngạc nhiên và sau đó dần trở nên tò mò, tưởng như mình đang đi lạc.

Sự đi lạc đó cho người ta nhiều thời gian hơn để nhìn ngắm, để suy nghĩ, để kiếm tìm.

.

Và đó là điều mà chúng tôi muốn dành cho công trình này cũng như cho chính khách hàng của mình, sự tò mò tìm về những điều xưa cũ trong cách mà ngày xưa người ta làm kiến trúc, đẹp đẽ mà cũng rất ngây thơ.

Đó là dành cho Saigon, chỉ bởi vì, đó là Saigon.

-House on Tree-


Slide 1 of 36