nhatrencay studio

architecture . interior design

Sen flower|2016

.shop

[English caption below]

Nhiều khách hàng hay nhắn tin cho chúng tôi, hỏi rằng bên bạn có chuyên thiết kế cái này hay cái kia không. Câu trả lời của tôi dành cho họ là chúng tôi không chuyên bất kỳ thứ gì, thứ duy nhất chúng tôi làm tốt là tìm ra giải pháp về không gian cho những ai tìm đến để làm việc cùng mình. Nói cách khác, công việc hằng ngày của chúng tôi là gặp gỡ nhiều con người khác nhau, với cá tính và nhu cầu hoàn toàn khác nhau, rồi tìm ra giải pháp cho riêng họ. Cho duy nhất họ.

Cũng bởi thế, chúng tôi không chắc có bao nhiêu studio thiết kế ở Saigon này có được cơ duyên làm việc với một cửa hàng hoa. Và chúng tôi không chắc việc bao nhiêu trong số họ có trải nghiệm thú vị như cách mà chúng tôi được trải qua cùng Sen.

.

Khách hàng, một người bạn mà chúng tôi đang nhận thiết kế căn nhà của chị, một ngày ghé qua văn phòng và hỏi, em ơi, liệu mười hai mét vuông thì có đủ làm một cửa hàng hoa không ? Nếu mình thực sự đã muốn, thì chẳng có gì là không thể - tôi trả lời.

Vậy là hôm sau gặp nhau ở mặt bằng.

Nơi này là một cái phòng được ngăn ra cho thuê, vẻn vẹn mười hai mét vuông, chủ nhà ở ngay trên lầu. Trước đó nó được dùng làm một quán cafe vỉa hè chật chội. Có một toilet cáu bẩn chiếm hết một phần tư diện tích và quầy pha nước nằm nốt phần không gian còn lại. Quán cafe vừa dời sang một chỗ rộng rãi hơn gần đó, vì chật chội. Rồi đến chúng tôi nhận lại nó.

Việc đầu tiên chúng tôi làm cho công trình này, kỳ lạ, lại là quyết định trước hết những gì không làm. Chúng tôi không muốn có một ô kính lớn trưng bày đầy hoa như các cửa hàng khác trong thành phố, vì nếu như thế sẽ chắn hết ánh sáng và phần không gian còn lại bên trong, vốn đã nhỏ, sẽ bức bí như một cái lồng. Chúng tôi cũng không muốn lập lại thói quen thông thường khi người ta bước vào một cửa hàng hoa, nghĩa là ngắm hoa ngoài cửa rồi bước vào chỉ để nói tôi cần cái này, cái kia. Mọi thứ lẽ ra nên ngược lại.

Giống như một cô gái phương Đông mà nét đẹp đến từ sự e ấp, chúng tôi muốn đầy hoa lùi ra phía sau, tận dụng tối đa chiều sâu của mặt bằng để gây một chú ý dịu dàng cho khách qua đường trước hết. Khách hàng phải chậm lại, rồi dừng chân, rồi tự hỏi, rồi tự tìm câu trả lời cho mình, rằng ở nơi đây kinh doanh cái gì.

Chúng tôi thấy một điều, là mọi người có thói quen nhận ra một cửa hàng bán hoa bởi vì có hoa bày đầy ở cửa, phần không gian bên trong thì có ra sao cũng được. Và tức là, nếu bạn là một khách hàng, một khi đã chọn bước vào cửa hàng hoa, sau cánh cửa đó bạn gần như không còn gì để tìm kiếm, để ngắm nhìn.

Mọi thứ cần phải ngược lại, chúng tôi muốn mọi người chọn bước vào để tìm hoa.

.

Chị nói với chúng tôi chị muốn đặt tên cửa hàng là Sen. Chị sẽ bán nhiều hoa sen, cả hoa sen đá. Chúng tôi đặc biệt yêu thích cái tên này, một cái tên giản dị rất Việt Nam. Cũng bởi vậy, chúng tôi chọn chiếc xuồng, và cả một hồ sen, để kể câu chuyện này.

Dĩ nhiên việc kinh doanh không cho chúng tôi cơ hội lãng phí quá nhiều không gian, nhất là với một nơi thậm chí chẳng còn không gian để mà lãng phí. Trong mặt bằng nhỏ xíu đó, cửa hàng vẫn cần có toilet, nơi rửa các chậu hoa, và cả kho chứa vật dụng. Vậy lấy đâu ra chỗ cho hồ sen và chiếc xuồng của chúng tôi ?

May mắn, vẫn còn một không gian bỏ trống.

Trần nhà tương đối cao, đủ để mang tất cả những không gian cất trữ lên đó, kể cả chiếc xuồng và hồ sen. Dĩ nhiên, chúng tôi không treo hồ sen lên trần nhà, thay vào đó chọn đặt cái hồ ngay bên ngoài cửa hàng, thay cho phần bậc cấp bê tông hiện hữu. Hồ bằng kính, chỉ đặt lên như người ta đặt chậu hoa, như quán cafe trước đó đặt cái bục gỗ cho khách ra ngồi. Mỗi buổi sớm, nắng qua hàng cây ven đường len vào, lấp loáng trên mặt nước.

Rồi chiếc xuồng được treo ngược lên một mặt phẳng lắp inox gương phản chiếu hơi nghiêng để tạo hiệu ứng thị giác cần thiết. Bề mặt inox được lắp hơi gợn sóng, in hình hồ sen bên dưới, thêm một chút ánh sáng vàng. Mỗi đêm chúng tôi có cả một hồ trăng.

Chúng tôi làm cả một chậu sen bằng đá mài, một vật liệu vô cùng quen thuộc với những căn nhà Việt. Sen cần bùn, hồ sen này cần phải đủ sâu, chúng tôi kết nối nó luôn với chiếc bàn bên trong cửa hàn, để tất cả gọn gàng thành một khối. Hồ sen cũng là chiếc bàn, chiếc bàn cũng là thứ chia đôi không gian giữa khách và người bán bên trong, chiếc xuồng và mặt phẳng gương kết nối hồ sen theo phương từ bên dưới lên trên, mặt phẳng gương lại quay ngược xuống đất, che đi phần toilet gọn gàng đằng sau.

Và hoa. Hoa được đặt lùi vào ngay chỗ cửa, đẩy cửa bước vào là đứng giữa hoa. Đó là điều chúng tôi muốn, mọi người cần vào bên trong cửa hàng để chạm được vào hoa. Nếu không bước vào, thứ họ thấy sẽ là hồ sen, là chiếc xuồng, là cánh cửa kính lấp loáng ẩn hiện những kệ hoa thật đơn giản, trắng muốt.

Chúng tôi chọn màu trắng vì không phông nền nào có thể khiến hoa nổi bật hơn. Những kệ hoa được làm bằng thép tấm thật đơn giản và mỏng, che đi phần cuống hoa với các chậu thủy tinh chứa nước. để giữ cho hoa tươi, cũng là để việc sử dụng mỗi ngày linh hoạt. Thêm thật nhiều ánh sáng có nhiệt độ màu của nắng. Thế là ổn.

.

Chúng tôi cứ muốn kể về Sen giống như cách người ta kể một chuyện cổ tích, chậm rãi với một chút diệu kỳ. Đó không hẳn là một cửa hàng hoa, mà còn là mặt hồ, là chiếc xuồng, là bóng trăng, là hoa sen nở một buổi sớm đầy nắng. Đó là câu chuyện của quê hương tôi, được gói trong một lớp áo mới, một dạng hình mới. Rồi mang đặt giữa Saigon nhộn nhịp và sầm uất.

Saigon thì hoa lệ, hoa thực ra dành cho người giàu và lệ dành cho người nghèo. Nhưng những câu chuyện cổ tích, thì ai cũng có thể có.

Cảm ơn Saigon, cảm ơn Sen.

-House on Tree-

. .

[English caption]

Customers often message us wondering if we specialize in designing this one or the other. My answer to them is that we do not specialize in anything. The only thing we do well is find a space solution for those who come to work with us. In other words, out daily work is to meet different people with different personalities and needs, thereby finding a solution for them, only them. By the same token, we are not sure how many design studios in Saigon have the opportunity to work with a flower shop? And, how many of them have such enjoyable experiences as the way we have been through with Sen? .

One day, a customer and also a friend whom we are designing house for, came to our studio and asked if a 12m2-room could be enough to be a flower shop. “If we really want, there is nothing we could not do.” – I answered.

Then, we met each other at the site on the next day.

The place was initially a mere 12m2 separated rental room with the owners living upstairs. Previously, it was used as a cramped pavement café, which had a messy toilet occupying a quarter of the area while the bar was located at the rest of the place. At this moment, that café has moved to a more spacious area nearby because of the cramped conditions, and we got the place back.

The first thing we did for this work, strangely, was to decide which we would not do. We did not want to have a large glass box displaying flowers like other stores within the city, as it would cover all the light and the remaining space inside, which was already small and seemed like a cage. We also did not want to repeat the habit when people walk into a flower shop, which means flower viewing at the door and walked in just to say I need this or that. Everything should be the opposite.

Like an Eastern girl whose beauty comes from the shyness, we want to push and fill the flowers backwards, taking maximum the advantage of the depth of the ground so as to give passersby a gentle notice first. Thereafter, they must slow down, then stop and wonder themselves, then find their own answers for which business here is. Over the time, we have realized that people often have the habit of recognizing a flower shop due to it is filled with flowers at the door, not because of the interior space inside. By that mean, if you are a customer, once you decided to enter the flower shop, behind the door fulfilled with flowers, you almost have nothing to look for. Everything needs to be reserved, we want people to choose step in to find flowers. .

Our friend told us she wanted to name the shop by Sen, as she would sell lotus flowers, even succulent. We especially love this name – a very simple Vietnamese name. For that reason, we chose the canoe and a small lotus lake to tell this story. Of course, the business did not give us the opportunity to waste too much space, especially for a place even had no space to waste. In that tiny space, the shop still needs a toilet, a small area to wash flowerpots and even a store of supplies. So, where to put our lotus lake and the canoe? Fortunately, there was still a vacant space.

The ceiling was relatively high enough to carry all the storage space on it, including the canoe and small lotus lake. Of course, we did not hang a lotus lake at the ceiling, instead choosing to place the small lake just outside the shop replacing for the existing concrete stairs. The glass lake was just put there as people put flowerpots, as the previous café put the wooden platform for guests to have a seat. Since then, everyday morning, sunshine through the trees along the road will sneak in and glisten on the water of the lake. Then, the canoe was hung up upside down on a mirror-mounted stainless steel reflector, to create the visual effects needed. The stainless steel surface was slightly wavy, printed with the image of lotus lake below and added a bit of yellow light. Every night, we have a moon lake.

We made a whole lotus pot with a grinding stone, a material extremely familiar with the Vietnamese houses. Besides, lotus needs mud, which means this lotus lake should be deep enough, thus, we did connect it with the table inside the shop, to all neatly into a block. The lotus lake was also a table, which was also the thing to divide the space between the guest and the seller inside, while the canoe and the mirror plane did connect the small lotus lake in a direction from bottom to top, as the mirror surface went back to the ground hiding the toilet behind.

About flowers. Flowers are placed back right at the door, which means when customers come in, they will get into the midst of flowers, and that’s what we want. People need to go inside the shop to touch the flower. If they do not step inside, what they see would be the small lotus lake, the canoe, and the glistening glass door hidden the simple shelves with white flowers. No background can make flowers look more prominent than white color. The flowerbeds made of steel are simple and thin, covering theirs stems with glass water pots, to keep flowers always fresh and flexible for the every day use aside from adding natural light with color temperature of the sun. That’s fine. .

We want to talk about Sen like the way people tell a fairy tale, slowly but magically. It’s not just a flower shop, but also the small lake, the canoe, the moon shadow, and the lotus blossom in the early sunny morning. It is also the story of my hometown, wrapped in a new layer of clothing, then place it between Saigon, the bustling and crowded city.

Saigon is magnificent, in which flowers are for the rich and tears for the poor. Fairy tales, however, are for everyone.

Thank you, Saigon. Thank you, Sen!

  • House on Tree -

Slide 1 of 32